Blog

Bất bại ở tứ kết

Chelsea đã đánh bại Slavia Prague với tổng tỉ số 5-3 sau 2 lượt trận ở mùa giải này ở tứ kết Europa League. Chiến thắng này đã giúp chúng ta duy trì tỉ lệ thắng 100% các trận tứ kết ở giải đấu này và tiền thân của nó, nhưng đó không phải chiến thắng đậm đầu tiên.

Trận đấu thứ 2 với Slavia diễn ra ở Stamford Bridge, trong đó Pedro lập 1 cú đúp để cùng với bàn thắng của Olivier Giroud và pha phản lưới nhà của Simon Deli , cùng lợi thế 1-0 do Marcos Alonso tạo ra ở Cộng hòa Czech giúp chúng ta giành được tấm vé vào bán kết gặp Eintracht Frankfurt.

Đây mới chỉ là mùa giải thứ 2 đội bóng này tham dự Europa League, kể từ khi giải đấu được đổi tên và có thể thức mới từ năm 2009. Lần khác là vào năm 2012/13, chúng ta cũng đã giành chiến thắng ở tuế kết, lần đó là trước một đối thủ đến từ Nga, dưới cái tên Rubin Kazan, trên con đường giành chức vô địch.

Một lần nữa, chúng ta ghi được 5 bàn sao 2 lượt trận, nhưng lần đó, số bàn thắng giữa 2 lượt trận cân bằng hơn. Cũng là một chiến thắng trong trận lượt đi giúp chúng ta có lợi thế khi Fernando Torres lập cú đúp, cùng với bàn thắng của Victor Moses đem về chiến thắng 3-1.

Tuy nhiên, bàn thắng sân khách của Rubin giúp họ vẫn còn hi vọng cho trận lượt về ở Moscow, và họ vẫn nỗ lực dù chúng ta 2 lần vươn lên dẫn trước với những pha lập công của John Terry và Moses, trong trận đấu mà đội chủ nhà giành chiến thắng 3-2. Nhưng Chelsea vẫn là những người đi tiếp với tổng tỉ số 5-4.

Chúng ta chưa từng vào đến vòng 8 đội mạnh nhất của UEFA Cup, nhưng đã từng giành chiến thắng ở tứ kết giải đấu chị em của nó là Cup Winners’ Cup không dưới 4 lần, trong đó có 2 lần nâng cao chức vô địch, bao gồm cả mùa đầu tiên của giải đấu này 1970/71.

Chúng ta cũng có chiến thắng nổi tiếng trước Real Madrid trong trận tái đấu trận chung kết ở Athens để giành danh hiệu châu lục đầu tiên, nhưng trước đó, chúng ta đã gặp đại diện đến từ Bỉ, Club Brugge, khi đó có tên RFC Brugeois, ở tứ kết.

Cặp đấu đó lại là một câu chuyện rất khác, khi chúng ta phải chịu thất bại 2-0 khi thi đấu trên sân khách sau 2 bàn thua ngay trong hiệp 1. Tuy nhiên, HLV Dave Sexton vẫn thể hiện sự kiên cường sau trận đấu, khi khẳng định đội bóng của ông có thể lật ngược tình thế ở Bridge để đi tiếp.

Và đó chính xác là những gì đã xảy ra, dù chúng ta cần đến những phút hiệp phụ mới hoàn thành nhiệm vụ này. The Blues dội bom vào khu vực cấm địa của đối thủ đến từ Bỉ suốt cả trận đấu, và gỡ hòa với 2 bàn thắng của Peter Houseman và Peter Osgood, người mới chỉ trở lại sau 2 tháng chấn thương.

Và khi 30 phút hiệp phụ chỉ còn lại 6 phút, tỉ số vẫn cân bằng, nhưng cũng như mọi khi, ông xuất hiện ở những thời khắc quan trọng, Osgood một lần nữa đưa chúng ta vươn lên dẫn trước, trước khi Tommy Baldwin kết liễu trận đấu với tổng tỉ số 4-2.

Trận tứ kết tiếp theo ở Cúp Châu Âu của chúng ta có cùng đối thủ và ở cùng giải đấu, 24 năm sau đó, vào mùa giải 1994/95. Một lần nữa, chúng ta chịu thất bại ở Bỉ trong trận lượt đi, nhưng lần này chỉ là 1 bàn thắng muộn, nhờ có một màn trình diễn xuất sắc của thủ thành Kevin Hitchcock.

Chelsea’s Nineties cũng tận dụng từng phút khi trở về Bridge, khi 2 tiền đạo Mark Stein và Paul Furlong 2 lần phối hợp trong hiệp 1 để giúp chúng ta giành chiến thắng 2-0. Đầu tiên là Furlong đánh đầu từ cú đá phạt của Craig Burley chuyền cho Stein ghi bàn, trước khi tiền đạo người Nam Phi đáp lễ, khi cú căng ngang đập người đổi hướng của anh tạo cơ hội cho Furlong đệm bóng vào lưới.

Chúng ta không thể giành được chứ vô địch năm đó, sau khi để thua Real Zaragoza ở bán kết, nhưng chúng ta đã làm được điều đó sau 3 năm khi đánh bại Stuttgart trong trận chung kết ở Stockholm năm 1998, và trước đó cũng đã "trả được nợ" khi loại một đại diện Tây Ban Nha, là Real Betis ở vòng 8 đội.

Thực tế, phần lớn những khó khăn đã kết thúc trong lượt đi ở Seville, khi chúng ta có bước khởi đầu ấn tượng nhờ phong độ của Tore Andre Flo, ông đã ghi 2 bàn thắng đẹp mắt từ sớm, chỉ trong khoảng 5 phút rối loạn để khiến Betis phải run sợ.

Đã có chút lo lắng ở Bridge khi Finidi George tận dụng khởi đầu không tốt của chúng ta, và cú trượt chân hiếm thấy của Frank Leboeuf, để gỡ hòa tỉ số, dù luật bàn thắng sân khách vẫn giúp chúng ta có chút lợi thế.

Nhưng rồi, chúng ta nhanh chóng lấy lại sự bình tĩnh. Frank Sinclair đánh đầu ghi bàn từ cú đá phạt của Gianfranco Zola, Roberto Di Matteo hoàn tất một pha solo ấn tượng và Zola ghi bàn thắng thứ 100 cho Chelsea ở các giải đấu Châu Âu để giúp chúng ta đi tiếp với tổng tỉ số 5-2, và cũng là đại diện cuối cùng của nước Anh ở các giải đấu châu lục.

Chúng ta còn có một trận tứ kết Cup Winners’ Cup ở mùa giải sau đó, và đó có thể được xem là chiến thắng dễ dàng nhất của chúng ta ở vòng 8 đội mạnh nhất, khi chúng ta dễ dàng vượt qua đại diện đến từ Na Uy, Valerenga 6-2 sau 2 lượt trận. Nhưng kí ức của năm 1995 quay trở lại ám ảnh chúng ta khi một lần nữa để thua ở vòng tiếp theo trước một đội bóng đến từ Tây Ban Nha, lần này là thất bại 2-1 trước Real Mallorca.

Tỉ lệ 100% vượt qua tứ kết còn có thể kể đến từ trước Cup Winners’ Cup, tới một trong các giải đấu tiền thân đầu tiên của Europa League, Inter-Cities Fairs Cup. Mùa giải 1965/66 của chúng ta ở giải đấu đó cùng một số cái tên lớn như Roma, AC Milan và Barcelona, nhưng ở tứ kết, đối thủ của chúng ta là đại diện đến từ Đức, 1860 Munich.

Ngày nay, 1860 có thể chỉ còn là cái bóng so với người hàng xóm cùng thành phố Bayern, và đã rớt xuống hạng 3, nhưng khi chúng ta chạm trán họ năm 1966, họ vẫn đang là đương kim vô địch Bundesliga và là một chướng ngại lớn với the Blues dưới quyền HLV Tommy Docherty.

Chuyến làm khách khó khăn tới Bavaria trong trận lượt đi kết thúc cân bằng khi cú đúp của Bobby Tambling giúp chúng ta có trận hòa 2-2, nhưng thời đó không có luật bàn thắng sân khách, nên chúng ta còn nhiều việc phải làm ở trận lượt về. May mắn thay, cũng chẳng phải lần cuối cùng, chúng ta phải cảm ơn Osgood khi anh ghi bàn thắng duy nhất khi trận đấu chỉ còn 10 phút, giúp the Blues lần đầu tiên có mặt ở bán kết một giải đấu Châu Âu.

XEM THÊM VỀ CHELSEA