Blog

Nhớ lại danh hiệu Cầu thủ xuất sắc nhất năm của PFA của John Terry

Các hậu vệ thường không được ghi nhận xứng đáng cho những giải thưởng cá nhân, nhưng sau khi Virgil van Dijk được vinh danh cho danh hiệu Cầu thủ xuất sắc nhất năm của PFA hôm chủ nhật, chúng ta hãy cùng nhìn lại một huyền thoại của the Blues từng giành được giải thưởng này.

Kể từ khi Hiệp hội Cầu thủ Chuyên nghiệp Anh bắt đầu vinh danh cầu thủ xuất sắc nhất trong nước, qua phiếu bầu từ những người đồng nghiệp vào năm 1973/1974, đã có 41 cầu thủ khác nhau từng giành được giải thưởng cá nhân được xem là danh giá nhất của bóng đá Anh.

2 người đầu tiên được vinh danh đều là các hậu vệ: Norman 'Bite your legs' Hunter, cầu thủ đã góp mặt trong cuộc thư hùng giữa Chelsea và Leeds United trong 2 trận đấu cuối cùng quyết định chung kết FA Cup 1970, và Colin Todd của Derby County.

Từ đó đến nay, chỉ có 4 trung vệ từng có vinh dự được nhận danh hiệu cầu thủ xuất sắc nhất ở hạng đấu cao nhất, danh hiệu thường dành cho các cầu thủ tấn công. Đó là Gary Pallister, CĐV Chelsea từ khi còn nhỏ Paul McGrath, John Terry và Virgil van Dijk.

Trước khi hậu vệ người Hà Lan của Liverpool giành được danh hiệu này, JT là hậu vệ thép gần nhất được xướng tên cho danh hiệu Cầu thủ xuất sắc nhất năm của PFA, sau khi đội trưởng, người lãnh đạo và cầu thủ huyền thoại của chúng ta thi đấu nổi bật ở Ngoại hạng Anh để giúp the Blues giành chức vô địch 2004/05, kết thúc 50 năm không danh hiệu ở hạng đấu cao nhất nước Anh.

Không có gì nghi ngờ việc danh hiệu đó sẽ thuộc về một cầu thủ Chelsea khi chúng ta bỏ xa phần còn lại của giải đấu, khi giành chiến thắng 29 trên 38 trận và chỉ thua 1 trận, giành được số điểm kỉ lục ở Ngoại hạng Anh khi đó là 95 điểm. Arsenal, đối thủ ngay phía sau, cũng kém chúng ta 12 điểm, còn Everton, đội đứng thứ 4 và giành suất cuối cùng tham dự Champions League mùa giải đó, thì cách biệt lên đến 34 điểm.

Việc chúng ta chỉ có 4 cầu thủ trong Đội hình xuất sắc nhất năm của PFA thật sự nực cười. Petr Cech thực sự xuất sắc trong mùa giải đầu tiên đứng trong khung gỗ ở Stamford Bridge; sự lãnh đạo JT cùng khả năng phòng ngự xuất chúng giúp anh được lựa chọn; Frank Lampard khẳng định mình là cái tên hàng đầu về ghi bàn từ hàng tiền vệ ở giải đấu, cùng rất nhiều khả năng khác, và Arjen Robben đã không ít lần đem đến những pha xử lý điệu nghệ trong 18 lần ra sân ở Ngoại hạng Anh mùa giải năm đó.

Thực tế, cả bộ tứ vệ của Chelsea đều xứng đáng có tên. Paulo Ferreira, Ricardo Carvalho và William Gallas đều thể hiện tuyệt vời để giúp chúng ta chỉ thủng lưới 15 bàn, vẫn là kỉ lục cho đến hiện nay, và Claude Makelele còn được đặt tên cho vị trí tiền vệ phòng ngự, nhờ vào sự am hiểu tuyệt vời về vị trí này. Kể cả Damien Duff, đối tác bên cánh đối diện của Robben cũng có thể góp mặt trong đội hình này.

Trong khi Lampard được ghi nhận bằng giải thưởng của Hiệp hội Nhà báo Thể thao của Anh, nhưng chỉ có John Terry, trái tim của CLB ở thời điểm đó, phù hợp cho danh hiệu này trong một trong những mùa giải vĩ đại nhất lịch sử CLB.

Ngay từ trận đấu đầu tiên của mùa giải, trận tiếp đón Manchester United vô cùng hấp dẫn và kịch tính, JT đã cho thấy rõ khả năng của mình. Anh đã thi đấu tuyệt vời ngày hôm đó, chỉ huy hàng phòng ngự và giải vây mọi đường bóng bổng, giúp chúng ta có trận giữ sạch lưới đầu tiên trong 25 trận năm đó ở Ngoại hạng Anh. Hoặc, nói cách khác, chúng ta chỉ để thủng lưới trong 13 trận. Hãy nghĩ đến điều đó mà xem.

Terry, cầu thủ mói 24 tuổi ở mùa giải đó, đã chơi đầy đủ 36 trận đầu tiên của chúng ta, trước khi có trận nghỉ ngơi hiếm hoi, và anh luôn có mặt trong chuỗi trận trắng lưới kéo dài gần hết thời gia mùa đông, để giúp chúng ta thiết lập kỉ lục ở Ngoại hạng Anh về chuỗi trận không thủng lưới dài nhất, và sau đó đã bị vượt qua.

Thêm vào đó, anh còn có những đóng góp quyết định ở khung thành đối phương với 8 bàn trên tất cả mặt trận, thành tích tốt nhất của anh trong 1 mùa giải. 1 thập kỷ sau, anh đã san bằng được thành tích này khi giúp chúng ta một lần nữa lên ngôi ở Ngoại hạng Anh. Trong số đó có pha làm bàn nổi tiếng đem về chiến thắng trước Barcelona trong trận đấu có thể được coi là một trong những trận xuất sắc nhất lịch sử CLB.

Màn trình diễn của anh luôn đầy quả cảm, để khẳng định vị trí một trong những trung vệ hàng đầu thế giới. Anh duy trì vị thế đó suốt thập kỉ tiếp theo khi Stamford Bridge đón chào các danh hiệu.

Và dù danh hiệu tập thể, thứ mà JT luôn coi trọng nhất, không còn gì phải bàn cãi, thì danh hiệu của PFA đã khẳng định sự ghi nhận mà anh xứng đáng nhận được. Trong bóng đá, nơi mà các cầu thủ phòng ngự ít được coi trọng hơn so với các đồng nghiệp trên hàng công, thì danh hiệu này càng làm nổi bật những đóng góp khổng lồ của anh trong mùa giải khó quên đó.

XEM THÊM VỀ CHELSEA