Tin tức

Tự sự - Jorginho

Lớn lên ở Imbituba ở phía Nam Brazil, Jorginho đến với bóng đá qua việc đá quả bóng quanh mẹ mình trong ngôi nhà của gia đình anh, nhưng tài năng thiên bẩm của anh cũng nhanh chóng tỏa sáng khi anh bắt đầu chơi cho đội bóng địa phương từ khi còn rất nhỏ tuổi.

Trong một bài phỏng vấn thuộc chương trình ngày thi đấu của trang chủ Chelsea FC, anh đã giải thích cách mình thuyết phục cha và HLV của đội bóng đại phương để cho anh cơ hội bắt đầu sự nghiệp từ khi mới lên 4.

"Câu chuyện đến với bóng đá của tôi khác với hầu hết mọi người, vì người chơi với tôi là mẹ. Căn phòng mẹ con tôi từng chơi bóng chẳng có bức tranh nào trên tường, chẳng có TV, chỉ có không gian để chơi bóng! Một căn phòng trống trơn, vì ở một căn phòng như thế thì bạn sẽ chẳng thể làm vỡ hay phá hỏng thứ gì! Nhưng mẹ con tôi cũng ra ngoài sân hay ra bãi biển chơi bóng nữa.

"Imbituba là một thị trấn nhỏ - 50.000 người - nhưng là một nơi đẹp. Nhà của chúng tôi là nơi lũ trẻ trong khu thường đến chơi. Sau giờ học, mọi người luôn đến quanh nhà tôi để chơi bóng vào buổi chiều.

"Có một không gian chung trong thị trấn, và đó là nơi tất cả bọn trẻ trong khu đến và chơi các trò chơi như trốn tìm, chạy thi, hay một kiểu của trò cricket mà chúng tôi hay chơi với luật của Brazil, 2 đấu 2. Chúng tôi chơi cả bắt bi và con quay nữa. Đường phố lúc nào cũng đầy đám trẻ chơi đến tận tối. Đó là tuổi thơ của tôi - tươi đẹp.

"Rồi khi tôi 4 tuổi, bạn bè bắt đầu nói với tôi về đội bóng đá địa phương. Peixe - có nghĩa là Cá - là biệt danh của HLV. Đây không phải tên chính thức của đội, nhưng mọi người vẫn gọi nó là trường bóng đá Peixe, dù vậy, độ tuổi tối thiểu ở CLB là 6.

"Các bạn tôi đều bảo: "Mày phải đi đi, tới đó xem!" Nên tôi cũng nói với cha tôi, "Con muốn chơi ở trường bóng đá, con muốn chơi cho đội Peixe."

"Cha tôi chỉ bảo rằng, "Con còn nhỏ quá, không được đâu. Đợi thêm 2 năm nữa mới chơi bóng ở đó được."

"Và từ đó về sau, mỗi lần cha tôi về nhà, tôi đều bảo cha rằng "Cha ơi, con muốn đi! Con muốn tới trường bóng đá! Cha, con muốn đi, con muốn đi, cha ơi!"

"Lúc đầu, ông ấy chỉ bảo "Không, không được đâu", nhưng tôi vẫn làm vậy, và đến một ngày ông ấy nói rằng "Để cha xem xem".

"Rồi ông ấy đi nói chuyện với HLV, nhưng Peixe bảo "Tôi rất tiếc, con anh không đến được, cậu bé còn quá nhỏ. 2 năm nữa hãy quay lại đi. Chứ chơi bóng với những đứa lớn hơn 2 tuổi, cậu bé sẽ bị đau thôi."

"Cha tôi nhìn ông ấy và nói "Ông không hiểu rồi. Ông phải để nó đến đây, tôi không thể chịu được nữa. Tôi chẳng thể nghỉ ngơi được ở nhà nữa. Làm ơn đi, hãy cho nó chơi bóng ở đây."

"Và Peixe đáp, "Được rồi, nhưng.. cậu bé sẽ phải thể hiện mỗi giây trên sân tập và, nếu có chuyện gì với cậu bé, thì đó là lỗi của anh, chứ không phải của tôi."

Và cha tôi đáp rằng: "Được rồi, con trai tôi, tôi chịu trách nhiệm, nhưng anh phải cho nó chơi, vì thằng bé mà không được chơi, thì tôi cũng chẳng được nghỉ ngơi chút nào ở nhà cả!"

"Và khi tôi đến đó lần đầu với cha tôi, ngay khi tôi đến, tập với những cậu bé lớn hơn tôi 2 tuổi, tôi đã chơi rất tốt.

"Peixe bị ấn tượng, rồi khi cha tôi tới bảo ông ấy "Được rồi, thằng bé được chơi rồi. Nó vui rồi. Cảm ơn nhiều nhé, thế là được rồi, tôi sẽ không được nó đến nữa, được chứ?"

"Nhưng HLV không đồng ý "Không, không không! Lần sau đưa nó đến tiếp đi, không sao đâu, tôi sẽ chịu trách nhiệm cho thằng bé!"

XEM THÊM VỀ CHELSEA