Lịch sử

2004/05: Vượt qua gã hàng xóm

Chuyến hành quân ngắn tới Craven Cottage đã kết thúc với 1 chiến thắng sẽ là chi tiết tiếp theo ở mùa giải huyền thoại 2004/05...

"Chà! Họ là một đội bóng hàng đầu. Chúng tôi hoàn toàn không có cơ hội."
Chris Coleman

Cuộc đối đầu giữa các đội bóng cùng ở thủ đô luôn khốc liệt hơn những đội ở các nơi khác sao? Một mặt, có rất nhiều trận derby hơn - thường là khoảng 10 trận mỗi mùa - cùng với đó là sự quyết liệt trong mỗi trận đấu như vậy, cả về mặt thể chất và tinh thần.

Tuy nhiên, khi lịch thi đấu có phần thuận lợi cho một CLB như the Blues mùa giải 2004/05, thì việc có nhiều gã hàng xóm, dù ồn ào đến đâu, cũng có những lợi ích của nó, giữa 3/11 và Boxing Day, the Blues chỉ 2 lần phải rời London trong các chuyến hành quân xa nhà. Cả 2 đều là ở các giải đấu khác - Newcastle ở Carling Cup và Porto cho một trận đấu Champions League chỉ còn ý nghĩa thủ tục – và cũng chính trong thời gian này, Chelsea đã giành được nhiều điểm nhất từ các đối thủ cùng thành phố để nắm quyền chủ động trong cuộc đua cho chức vô địch Ngoại hạng Anh.

Sau khi vượt qua Toon Army, với thêm một pha solo phi thường nữa của Arjen Robben, the Blues có chuyến làm khách ở ngay phía bên kia tây London - chỉ vài tuần trước khi hai đội tái đấu ở League Cup – để đối đầu với Fulham.  

Bàn mở tỉ số của Chelsea trước the Whites gần như tương đồng với những cú đánh rót bóng thương hiệu của Colin Montgomerie trên sân golf. Frank Lampard với cái chân phải của mình tung ra một cú sút xoáy và hiểm hóc khiến thủ thành Mark Crossley chỉ biết đứng chôn chân. 

Việc Chelsea không thể vươn lên từ trước đó có nguyên nhân rất lớn đến từ thủ thành của Fulham; nhưng đội chủ nhà đã có bàn gỡ hòa trong hiệp 2 khi Pape Bouba Diop tung cú vô lê cháy lưới từ cự ly gần 30m.

Làm thế nào mà Chelsea không thể vượt lên dẫn trước? Chắc hẳn phải kể đến chàng thủ môn vạm vỡ của Fulham nhưng đội chủ nhà đã gỡ hòa trong hiệp hai khi Papa Boupa Diop tung cú vô lê từ cự ly 27 mét.

Đó là lần đầu tiên dưới thời Mourinho, Chelsea bị gỡ hòa sau khi vượt lên dẫn trước - các chàng trai đã phản ứng thế nào? Câu trả lời chính là: ngay lập tức và dứt khoát.

Như một thói quen, Robben lại là điểm khởi đầu. Hàng phòng ngự Fulham đã phạm hai lỗi khi cố gắng phá bóng. Thứ nhất, là có quá ít khoảng cách cho cú đánh đầu phá bóng của Mark Pembridge. Thứ hai, và được cho là đáng kể hơn, là việc cản phá cầu thủ người Hà Lan.

Một cú hích vai đốn ngã hai hậu vệ; đôi chân của anh đơn giản là quá nhanh đối với những hậu vệ của the Cottage. Người duy nhất có thể ngăn Robben ghi bàn là Frank Lampard, người đã chạm chân được vào bóng nhưng hóa ra đồng đội của anh lại là người có mặt trước. 

Đó là một bàn thắng tuyệt vời nhưng màn ăn mừng của anh lại ngược lại. Không có một chút cảm xúc nào trên khuôn mặt khi anh ta thản nhiên chạy về đường hầm của Chelsea - ngay cả một cái ôm từ Steve Clarke cũng không thể lấy được một nụ cười của cầu thủ người Hà Lan. Trong thực tế, không có cầu thủ nào ở vị trí này có phong độ tốt hơn và dường như anh muốn nói rằng: Các bạn nghĩ tôi kém hơn sao? 

Cú đánh đầu của William Gallas đã mang lại cho chúng ta lợi thế dẫn trước 3-1, điều sẽ sớm trở nên không thể chấp nhận được, nhờ sự giúp đỡ của Tiago. Tiền vệ người Bồ Đào Nha là một đồng đội quan trọng trong cỗ máy trơn tru này và, mặc dù thường bị lãng quên, anh chính là cầu thủ ghi được một số bàn thắng ngoạn mục nhất của chúng tôi trong suốt mùa giải duy nhất của anh ấy ở phía tây London.

Đây là một bàn thắng nữa như thế: một pha phối hợp xuống cánh trái với Robben, người đã có cú đánh gót rồi xâm nhập vòng cấm, sau đó là một cú nhảy qua hậu vệ Fulham và kết thúc bằng một pha dứt điểm cực mạnh vào góc xa để nâng tỷ số lên 4-1.

"Họ là đội bóng hay nhất mà chúng tôi đã đối đầu, hay hơn Arsenal, ông Chris Coleman - HLV Fulham cho biết. Chúng tôi đã bị lấn lướt. Chúng tôi không thể có bóng. Lối chơi của Chelsea rất đơn giản: mọi cầu thủ ở mọi vị trí đều cảm thấy thoải mái khi chơi bóng. Chúng tôi đã không có chiều sâu như vậy."

"Khi Robben chơi bóng như vậy, anh ấy là cầu thủ hay nhất thế giới. Tôi đã theo dõi anh ấy một vài lần trong mùa giải này và anh ấy là một cầu thủ đặc biệt. Tôi đã nói với các hậu vệ của mình đừng lo lắng vì họ chỉ phải gặp anh ta hai lần nữa trong mùa giải này và rồi nó cũng kết thúc. Tôi rất vui vì chúng tôi không phải gặp Chelsea mỗi tuần."

- Richard Godden 

XEM THÊM VỀ CHELSEA