Phỏng vấn

Frank Lampard nhớ lại kí ức Munich 8 năm trước: "Đó là đêm tuyệt nhất sự nghiệp chơi bóng của tôi"

Tám năm trước, Chelsea tiến đến thủ đô nước Đức để có một đêm có thể coi là tuyệt vời nhất lịch sử CLB.

Sau nỗi nuối tiếc trong đêm mưa trĩu hạt ở Moscow, trái tim tan vỡ khi dừng bước đáng tiếc ở bán kết để rồi có một hành trình không tưởng tới trận chung kết Champions League, nhiều người đã tin rằng, cuối cùng thì vị thần bóng đá đã ở bên chúng ta. Nên dù đối đầu với Bayern Munich trên chính thành phố của họ, sân đấu của họ, thì mọi thứ dường như vẫn ủng hộ chúng ta.

Frank Lampard đã đeo băng đội trưởng vào ngày 19/5/2012 ở Munich khi John Terry vắng mặt và, cựu số 8 của chúng ta đã nhớ về hành trình đáng nhớ ở cúp Châu Âu mùa giải 2011/12.

"Không nghi ngờ gì cả, đó là đêm tuyệt nhất trong sự nghiệp chơi bóng của tôi, một đêm tuyệt vời" - Lampard nói về trận chung kết. "Trong suốt bao nhiêu năm chúng tôi cố gắng giành Champions League – chúng tôi đã thua ở chung kết hay dừng bước ở bán kết, và khi chúng tôi trở nên già hơn, thì đây dường như là cơ hội cuối cùng của tập thể này vậy.

"Năm đó cũng khó khăn. Khi bạn nhìn lại và còn chẳng dám tin vào câu chuyện nữa. Chúng tôi chơi không quá tốt ở Ngoại hạng Anh, có những vấn đề. Chúng tôi gặp khó trước Napoli [ở vòng 16 đội] và tưởng như sẽ phải dừng bước, rồi lại vất vả vượt qua Barcelona. Đã có rất nhiều những bất ngờ để dẫn tới năm đẹp nhất trong lịch sử Chelsea."

Hành trình khó khăn đã bắt đầu ở vòng loại trực tiếp vào tháng hai khi Andre Villas-Boas có những sự lựa chọn đội hình táo bạo trước chuyến hành quân tới Italia chạm trán Napoli của chúng ta.

"Thật sự khó khăn, và đến giờ, thực sự làm công việc hiện tại này, tôi mới hiểu rằng HLV đã khó khăn như thế nào vì đó là một tình thế khó" - Lampard nhớ lại. "Tôi đã là cầu thủ đá chính ở Chelsea trong một thời gian dài nhưng lại bị loại khỏi đội, Ashley Cole cũng không ra sân hôm đó, và nhìn lại, tôi có chút thất vọng.

"Chúng tôi đã có sự ổn định về lực lượng nòng cốt của đội hình chính, và khi điều đó bắt đầu thay đổi, nó đã gây ra một chút lo lắng. Bước vào trận đấu, bạn có thể thấy tại sao mọi chuyện không diễn ra như ý chúng tôi - không khí căng thẳng, chúng tôi không chắc chắn, và điều đó còn kéo dài đến vài tuần sau đó nữa."

Trận lượt về diễn ra ba tuần sau đó rồi sẽ trở thành một trong những đêm tuyệt vời nhất ở Stamford Bridge. Khi trợ lý của Villas-Boas, Roberto Di Matteo là HLV tạm quyền ở thời điểm đó, chúng ta đã thực hiện một cú lội ngược dòng khó tin để giành được tấm vé vào tứ kết, điều đó càng ủng hộ thêm cho những gì Lampard nhớ về tầm ảnh hưởng của khán giả đội chủ nhà.

"Bất cứ CĐV Chelsea nào cũng sẽ nói với bạn rằng đó là một trong những đêm tuyệt nhất ở Stamford Bridge" - anh trả lời. "Robbie đã làm rất tốt trong thời gian tạm quyền, anh ấy nói chuyện với từng cầu thủ, lên dây cót tinh thần cho chúng tôi và tạo ra cảm xúc rằng chúng tôi có thể làm được.

"Đội hình đó sau bao năm đã nhiều lần cho thấy bản lĩnh của mình khi cần thiết, và đó là một cá tính lớn. Chúng tôi đều chơi tốt vào buổi tối hôm đó, với sự giúp sức của các CĐV cuồng nhiệt nữa."

Sau khi đánh bạn Benfica ở tứ kết với chiến thắng ở cả 2 lượt trận, rồi chúng ta chạm trán Barcelona, một chuyến hành quân tới Camp Nou với lợi thế dẫn 1-0 mong manh. Mọi việc cũng nhanh chóng chuyển biến theo chiều hướng có lợi cho đội bóng xứ Catalan khi Terry bị đuổi khỏi sân, và họ tạo được lợi thế về tổng tỉ số nhưng 2 bàn thắng nổi tiếng của Chelsea do công Ramires và Fernando Torres đã giúp chúng ta giành chiến thắng. Kí ức của Lampard về đêm hôm đó là sự chuyển biến từ tuyệt vọng sang hân hoan.

"Khi chúng tôi bị dẫn 2-0 và chỉ còn 10 người, tôi thực sự đã nghĩ đó là đêm tệ nhất trong sự nghiệp chơi bóng của mình" - anh thừa nhận. "Tôi đã nghĩ rằng, thế này thì lấy rổ ra đựng bóng mất! Đến khi Ramires ghi bàn ngay trước giờ nghỉ, điều đó đã thay đổi suy nghĩ của tôi. Tôi chuyền cho cậu ấy và nghĩ chắc đó là lần duy nhất tôi bước được sang phần sân của Barcelona trong hiệp 1.

"Sang hiệp 2, chúng tôi còn hầu như chẳng vượt quá được 18m phần sân bên mình. Bạn chẳng thể đối đầu trực diện với họ vì khi đối đầu với [Andres] Iniesta, anh ấy sẽ dễ dàng vượt qua bạn thôi, nên chúng tôi chỉ hi vọng có thể cố hết sức để cản họ và thay nhau nỗ lực. Đã óc những khoảnh khắc khi chúng tôi được nghỉ ngơi đôi chút, nhưng tình hình khi đó thật sự là một sự nỗ lực quên mình.

"Giờ nói thì dễ, nhưng khi mọi thứ phù hợp, và bạn giành chiến thắng một trận khó có thể tin sẽ giành chiến thắng, bạn có thể bắt đầu tin tưởng. Fernando Torres đã gặp chút khó khăn trước đó, nhưng rồi nó trở thành khoảnh khắc đặc biệt của cậu ấy. Có một cảm giác rất tuyệt vời sau trận đấu hôm đó - một màn ăn mừng lớn vì đó là trận bán kết, nhưng đồng thời, chúng tôi cũng có cảm giác rằng, chúng là lần này rồi đây."

Và điều đó đã thực sự xảy ra ở Munich gần 1 tháng sau, dù cũng đến từ một nỗ lực phi thường của Chelsea khi thiếu vắng Terry do treo giò và Branislav Ivanovic cùng những người khác, với David Luiz cùng Gary Cahill cũng chưa đủ thể lực. Những sự tiến bộ dù nhỏ, cũng có thể là tối quan trọng trên sân đấu lớn, và một sự quan tâm từ người cầm lái khi đó vào buổi sáng trước trận đấu vẫn còn khắc sâu trong tâm trí của Lampard.

"Chúng tôi đều biết việc bị đánh giá thấp hơn rất nhiều, và chúng tôi biết mình thiếu vắng những cầu thủ rất quan trọng, như John là đội trưởng, nhưng còn những cầu thủ lớn khác nữa. Tôi nhớ điều Robbie Di Matteo đã làm hôm đó vào buổi sáng trước trận, nó cũng đã được ghi lại một chút rồi, nhưng chúng tôi có buổi họp trước trận, và ông ấy đã bật video về gia đình chúng tôi gửi lời chúc thành công và may mắn.

"Chúng tôi đều ngồi đó, nước mắt lưng tròng, những giây phút xúc động trong phòng, và tôi nghĩ nó cho thấy khả năng quản lý đội tuyệt vời."

Lampard thừa nhận đó khong phải lí do chính đội đã giành chiến thắng, nhưng nó có tác động lên các cầu thủ. Một người có ảnh hưởng hôm đó sẽ còn sống mãi trong những câu chuyện của Chelsea chính là Didier Drogba, người có cú đánh đầu tuyệt vời ở cuối trận đấu, để rồi thực hiện cú sút phạt đền biểu tượng mở ra đường tới đỉnh vinh quang cho chúng ta. Lampard nhớ lại rằng cầu thủ người Bờ Biển Ngà đã rất tập trung và tự tin vào ngày trước trận chung kết.

"Là một đội, chúng tôi cũng có những điểm mạnh của mình" - anh tiếp tục. "Chúng tôi không ngừng chiến đấu, và rõ ràng chúng tôi có nhà vua, người đã tạo nên chiến thắng - Didier Drogba. Anh ấy đã nhiều lần làm điều đó trong suốt sự nghiệp và anh ấy có mặt để thực hiện pha đánh đầu mà tôi nghĩ không cầu thủ bóng đá nào khác trên thế giới sẽ thực hiện, và rồi chính mình thực hiện quả luân lưu đem về chiến thắng.

"Rõ ràng, đó là đêm tuyệt nhất cuộc đời chơi bóng của tôi."

photo of Frank Lampard Frank Lampard

"Tôi đặc biệt nhớ trong hành trình tới trận chung kết đó, Didier như trở thành một người khác trong những trận đấu lớn. Lúc khởi động, cậu ấy như bị giam cầm chỉ trực chờ chiến đấu vậy. Bạn có thể thấy điều đso, và bạn biết anh ấy có khả năng làm điều đó. Anh ấy cũng tự tin, và sự tự tin đó càng thúc đẩy những người xung quanh anh.

Sau khi kết thúc 120 phút thi đấu và 2 đội vẫn bất phân thắng bại, trận đấu đã phải bước vào loạt sút luân lưu, và cũng vào lúc này 4 năm trước ở Moscow. Lampard đã thực hiện thành công cú sút phạt đền ở Nga, cả trong thời gian thi đấu chính thức lẫn trong loạt sút luân lưu, và anh cũng không phạm sai lầm trên chấm 11m ở Munich, thực hiện cú dứt điểm vào chính giữa khung thành..

"Tôi đã rất lo lắng" - anh thừa nhận. "[Manuel] Neuer đứng trong khung gỗ nhìn rất cao lớn - cậu ấy dang tay ra và gần như chạm đến cột dọc vậy. Tôi đã nghĩ rằng sút ra hai bên cậu ấy cũng sẽ bắt được nếu chọn đúng, nên tôi sút thẳng vào chỗ mặt cậu ấy và hi vọng cậu ấy di chuyển.

"Tôi không hề cảm thấy các CĐV vào thời điểm đó. Tôi chỉ thấy áp lực trong tình huống. Vấn đề này cũng có chút cá nhân ở thời điểm đó khi mà bạn muốn chiến thắng trận đấu bao nhiêu, thì bạn cũng không muốn là người sút hỏng. Nó rất khó tả với cá nhân. Tôi từng thành công và thất bại - đó là một điều mà khi giải nghệ tôi không hề thấy tiếc nuối!"

Sau khi Drogba thực hiện cú dứt điểm vào góc dưới khung thành, Lampard chỉ nhớ duy nhất một điều - hỗn loạn.

"Hỗn loạn vì đó là thành quả sau nhiều năm cố gắng. Tinh thần mà chúng tôi có ở tập thể đó, việc chúng tôi từng suýt bị loại, tổng hợp tất cả những thứ đó. Chúng tôi chạy tới chỗ các CĐV Chelsea ở phía khán đài đối diện, và đó là bữa tiệc ăn mừng lớn nhất từng có. Nó còn kéo dài nhiều ngày nữa!"

Nổi tiếng trong đó, Terry cũng chạy vào ăn mừng trên sân với đầy đủ trang phục thi đấu, nhưng Lampard khẳng định rằng sau những nỗ lực và thót tim cho danh hiệu danh giá nhất bóng đá Châu Âu trong nhiều năm, thì đội trưởng của chúng ta không cần phải giải thích về bộ trang phục của anh.

"Nếu có một người trong đội bóng khi đó xứng đáng với khoảnh khắc ấy, thì đó là John vì anh ấy là người đã chiến đấu suốt trên chặng đường đó. Khi chúng tôi gặp Barcelona trên sân nhà, chính anh ấy là người lấy thân mình cứu bóng trên vạch vôi, và chúng tôi đã cố giành chiến thắng 1-0, trong khi có thể đã thua 3-1 hay 4-1 rồi.

"John chính là người cố gắng làm điều đó trong nhiều năm, anh ấy vượt qua các cấp Học viện, yêu CLB. Chỉ có trên mạng xã hội ngày nay, người ta mới muốn phán xét mọi thứ. Còn đây là người đội trưởng đã nỗ lực giành Champions League nhiều năm - anh ấy muốn mặc gì chẳng được!"

Kí ức đó rõ ràng vẫn còn in đậm trong tâm trí của Lampard, dù anh nói rằng có một phần trong màn ăn mứng sau trận đấu mà anh muốn quay lại và thay đổi nếu có cơ hội - nâng cao chiếc cúp.

"Thật không tưởng - bước lên cầu thang, và rồi tôi thấy chủ tịch, người đã thay đổi bộ mặt của CLB. Thật tuyệt khi được thấy ông ấy. Tôi đã cố nâng cúp nhưng mọi người chen lên trước tôi. Nếu dược quay lại, tôi sẽ đẩy mọi người ra và nói "JT, lại đây, tôi với anh cùng nâng cúp".

"Điều tuyệt nhất là khi chúng tôi bước vào phòng thay đồ sau đó. Mọi ngươi đã đợi sẵn, rồi bạn thấy những người đã đồng hành với bạn như người lo trang phục, giày thi đấu. Ông chủ bước vào, bia mở ra, Didier cầm cúp, nói một chú. Đó là những khoảnh khắc đặc biệt."

XEM THÊM VỀ CHELSEA