28

Cesar Azpilicueta

TIỂU SỬ

Chuyển đến từ Marseille tháng 8/2012, vài tuần sau khi góp mặt cùng Tây Ban Nha ở Olympic London, Cesar Azpilicueta sớm trở thành sự lựa chọn số 1 cho vị trí hậu vệ cánh phải. Khả năng kềm tỏa cầu thủ chạy cánh đối phương ngay lập tức gây ấn tượng, cùng với sự chắc chắn khi cầm bóng và nỗ lực hỗ trợ tấn công.

Khởi đầu mạnh mẽ ở Stamford Bridge đã giúp Azpilicueta – thường được đồng đội và các CĐV gọi thân mật là ‘Dave’ – lần đầu tiên được gọi lên đội tuyển quốc gia vào đầu năm 2013, và anh kết thúc mùa giải đầu tiên trong màu áo Chelsea với 48 lần ra sân.

Từ đó, anh còn cho thấy khả năng chơi hậu vệ cánh trái và chơi trong hàng hậu vệ 3 người, và kết thúc mùa giải thứ 2 ở CLB với danh hiệu Cầu thủ xuất sắc nhất năm của Chelsea do các đồng đội bình chọn. Anh giành được chức vô địch Ngoại hạng Anh đầu tiên năm 2015.

Cesar Azpilicueta đã có lần ra sân thứ 250 cho Chelsea trong trận đấu trên sân của West Ham United hồi tháng 12/2017.

photo of Cột mốc Cột mốc

Trước khi đến Chelsea

Sinh ngày 28/8/1989 ở Pamplona, Navarre, Azpilicueta bắt đầu sự nghiệp của mình ở học viện của đội bóng quê nhà, Osasuna. Trải qua các cấp độ ở Pamplona, Azpilicueta có trận ra mắt La Liga vào 8/4/2007 gặp Real Madrid trên sân Barnabeu.

Mùa giải sau đó, với việc Osasuna kiệt quệ vì những ca chấn thương, cầu thủ trẻ này được ra sân thường xuyên và đã củng cố vị trí hậu vệ cánh phải của mình với hàng loạt những màn trình diễn ấn tượng, khi chỉ bỏ lỡ đúng hai trận trong cả mùa giải 2008/09.

Tháng 6/2010, Azpilicueta chuyển từ Tây Ban Nha sang Pháp trong bản hợp đồng 4 năm với Marseille. Dù vậy, anh có khởi đầu khó khăn ở đây khi gặp chấn thương đầu gối và phải ngồi ngoài ở mùa giải đầu tiên.

Sau nỗi thất vọng ở mùa giải trước, mùa giải 2011/12 – với cả Vòng Chung kết EURO và Olympic liên tiếp – là một mùa giải trọng đại với cầu thủ trẻ người Tây Ban Nha. Anh tỏa sáng rực rỡ khi thi đấu xuất sắc, ổn định, và đã thu hút được sự chú ý khi Marseille vào đến tứ kết Champions League, dù cũng bị loại bởi CLB sau đó đã vào đến Chung kết, Bayern Munich.

2012/13

Azpilicueta có trận ra mắt CLB trong chiến thắng 6-0 trước Wolverhampton Wanderers trên sân Stamford Bridge ở Capital One Cup, chơi trọn vẹn 90 phút. Lần đầu ra sân ở Ngoại hạng Anh đến không lâu sau đó khi anh vào sân thay Branislav Ivanovic ở giữa hiệp 2 trong chiến thắng 4-1 trước Norwich City, còn lần đá chính đầu tiên của anh ở giải Ngoại hạng là trận hòa 1-1 với Swansea trên sân Liberty.

Trong suốt mùa giải, hậu vệ trẻ vẫn luôn duy trì được sự mạnh mẽ, và khẳng định được vị trí chính thức của mình bên cánh phải, trong khi Ivanovic thường chơi ở trung tâm hàng hậu vệ. Azpilicueta có tầm ảnh hưởng tới mức, khi lịch thi đấu dày lên, và HLV Benitez liên tục xoay vòng đội hình, anh là một trong số ít những cầu thủ hiếm khi được cho nghỉ.

Anh là một mắt xích không thể thiếu khi Chelsea kết thúc Ngoại hạng Anh ở vị trí thứ 3, và đã chơi trọn vẹn 90 phút trong trận Chung kết Europa League, nơi chúng ta đã giành chiến thắng trước Benfica ở Amsterdam, để kết thúc mùa giải đầu tiên của mình ở CLB trong khúc khải hoàn.

Cầu thủ người Tây Ban Nha sau đó ghi bàn đầu tiên cho Chelsea từ chấm penalty trong trận giao hữu cuối mùa giải thất bại 4-3 trước Manchester City trên đất Mỹ.

2013/14

Với việc HLV mới Jose Mourinho ưa dùng Ivanovic ở vị trí hậu vệ phải, Azpilicueta chỉ còn là phương án dự bị trong giai đoạn đầu mùa đó, dù ngay ở lần được đá chính thứ 2, trước Arsenal tại Capital One Cup, anh đã có bàn thắng chính thức đầu tiên cho The Blues trong chiến thắng 2-0 trên sân Emirates.

Nhưng chấn thương của Ashley Cole đã mở ra cơ hội cho Azpilicueta đá chính ở vị trí không quen thuộc, hậu vệ cánh trái trong chiến thắng trên sân khách trước Schalke cuối tháng 10. Một màn trình diễn ổn ở Đức, báo hiệu khoảng thời gian cầu thủ người Tây Ban Nha sẽ chơi ở cánh trái; kể cả khi Cole được cho là đã đủ thể lực để trở lại.

Chuỗi trận thi đấu ở vị trí hậu vệ trái tiếp tục đến tận cuối mùa giải tuyệt vời đó. Khi được yêu cầu trở lại vị trí hậu vệ phải, trong các trận đấu với Atletico Madrid và Liverpool, anh cũng chuyển đổi một cách dễ dàng. Anh đã trở thành một nhân tố chủ chốt trong hàng phòng ngự hiệu quả nhất nước Anh, khi chỉ để lọt lưới 27 bàn trong 38 trận ở Ngoại hạng Anh, và cũng khiến anh dần trở nên không thể thay thế trong đội hình đang ngày càng hoàn thiện của HLV Jose Mourinho.

Azpilicueta đã được tưởng thưởng cho những màn trình diễn của mình khi giành danh hiệu Cầu thủ xuất sắc nhất năm của Chelsea do các đồng đội bình chọn, và nằm trong 4 ứng viên cuối cùng cho danh hiệu Cầu thủ của năm của Chelsea. Các đồng đội và NHM đều đã chú ý đến khả năng chơi bóng xuất chúng của chàng hậu vệ đáng mến.

2014/15

Azpilicueta tiếp nối thành công ở mùa giải trước đó với những màn trình diễn ấn tượng ở vị trí hậu vệ cánh trái. Dù Filipe Luis cập bến Chelsea, thì anh vẫn giữ được vị trí của mình và cho thấy sự ổn định khi kiến tạo để Diego Costa ghi bàn đem về chuyến thắng thuyết phục trên sân khách trước Liverpool hồi tháng 11. Hậu vệ người Tây Ban Nha cũng góp phần giữ sạch lưới trong màn hủy diệt Spurs ở Chung kết Capital One Cup và đến cuối mùa giải Ngoại hạng Anh, anh có 29 lần ra sân. Đó cũng là danh hiệu VĐQG đầu tiên của anh.

2015/16

Azpilicueta có bàn đầu tiên cho Chelsea ở giải VĐQG, cũng là bàn thắng thứ 2 của anh cho CLB là pha lập công đem về chiến thắng trên sân khách trước West Brom vào tháng 8/2015. Đó là chiến thắng đầu tiên của đội ở mùa đó và anh tiếp tục là lựa chọn hàng đầu ở vị trí hậu vệ trái trong thời gian nắm quyền của Jose Mourinho, cùng một số trận chơi hậu vệ phải khi tân binh Baba Rahman được trao cơ hội ở cánh trái.

Anh có thêm một pha lập công nữa trước West Brom vào tháng 1, dù lần này đội đã mất điểm vì bàn gỡ ở những phút cuối. Tiếp sau đó là sự trở lại ấn tượng về vị trí ban đầu của anh bên cánh phải khi Branislav Ivanovic được yêu cầu chơi trung vệ do nhiều cầu thủ khác vắng mặt, và đến cuối mùa, Azpilicueta là người có số phút thi đấu nhiều nhất đội.

2016/17

Azpilicueta đã lập một siêu phẩm khi The Blues lội ngược dòng để giành chiến thắng trước Leicester ở League Cup, nhưng chính sự trở lại với những kĩ năng phòng ngự hàng đầu, trong vai trò trung vệ lệch phải của hàng hậu vệ 3 người của HLV Antonio Conte hồi đầu tháng 10, mới thực sự nổi bật trong những tháng đầu dưới quyền ông thầy mới. Chuỗi trận giữ sạch lưới, và kỉ lục số trận thắng liên tiếp của CLB cũng bị phá. Ở một trong những trận đó, trước Sunderland hồi tháng 12/2016, anh ấy đã có lần ra sân thứ 200 cho Chelsea. Và trong tháng đó, anh kí họp đồng mới với CLB, gia hạn đến năm 2020.

Đến hết mùa giải vô cùng tuyệt vời đó, Azpilicueta đã chơi trọn vẹn tất cả các trận đấu ở giải VĐQG, mới chỉ có 4 cầu thủ trên sân (trừ thủ môn) làm được điều đó cho một nhà Vô địch Ngoại hạng Anh. Chính đường tạt bóng của anh đã giúp Michy Batshuayi ghi bàn trước West Brom để chính thức đem về chức Vô địch. Trận đấu sau đó, trên sân nhà trước Watford, anh ghi bàn thắng duy nhất của mình ở giải VĐQG mùa đó.

2017/18

Azpilicueta đá 52 trận mùa 2017/18, cao nhất CLB, 21 lần giữ băng đội trưởng và cho thấy phẩm chất lãnh đạo tuyệt vời.

Một lần nữa, anh chơi cánh phải trong hàng hậu vệ 3 người, duy trì sự ổn định và đáng tin cậy trong mặt trận phòng ngự, cùng với khả năng hỗ trợ tấn công với 3 bàn thắng.

Anh có sự gắn kết tốt với người đồng hương Alvaro Morata, khi tiền đạo Tây Ban Nha hưởng lợi từ những quả tạt của Azpi, trong đó có cú đánh đầu quyết định hạ Man United trên sân nhà.

Trong trận đấu cuối mùa anh giúp chúng ta giữ sạch lưới, đánh bại Man United để đăng quang FA Cup.

2018/19

Azpilicueta làm đội trưởng thường xuyên, dù HLV Maurizio Sarri đã thay đổi đội hình. Azpilicueta đá hậu vệ phải trong sơ đồ 4 hậu vệ.

Sự nghiệp quốc tế

Ở cấp độ quốc tế, anh đã khoác áo Tây Ban Nha từ khi được gọi lên ở cấp độ U16 năm 2005, và là thành viên trong đội hình U19 giành chức vô địch VCK EURO năm 2007, cũng như đội hình U21 đoạt danh hiệu này năm 2011. Sau khi gây ấn tượng với phong độ ổn định, Azpilicueta có lần đầu tiên được triệu tập lên tuyển quốc gia Tây Ban Nha cho trận giao hữu với Uruguay hồi tháng 2/2013, và anh đã chơi trọn vẹn 90 phút trong chiến thắng 3-1 đó.

Anh cũng có mặt trong đội tuyển quốc gia ở Confederations Cup 2013 ở Brazil, chơi trọn vẹn 90 phút trong chiến thắng áp đảo trước Tahiti và vào sân ở hiệp 2 trong thất bại ở trận Chung kết trước đại diện nước chủ nhà.

Anh và người đồng đội ở Chelsea, Fernando Torres nằm trong danh sách triệu tập của HLV Vicente Del Bosque cho World Cup 2014 ở Brazil, nơi anh đá chính hai trận đầu tiên ở cánh phải và sau đó tiếp tục được chọn EURO 2016. Ở giải đấu này, anh có một lần ra sân khi vào sân ở những phút cuối trong chiến thắng ở vòng bảng trước Thổ Nhĩ Kì.

Hậu vệ này cũng được lựa chọn cho đội hình tham dự World Cup 2018, nhưng anh không được ra sân một phút nào trong suốt giải đấu.